Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015
Những năm tháng tập tễnh bước ra trường
Trước đây cái cảm giác sung sướng khi ra được trường bao nhiêu. Bây giờ thay vào đó là sự hụt hẫng, cảm giác áp lực phải trưởng thành hơn để kiếm tiền. Trước hết là trang trải cho cuộc sống cá nhân đang dần đè lên đôi vai hắn. Đôi chân này phải bước đi thôi. Cái đầu phải suy nghĩ làm gì để kiếm tiền, ăn gì chi gì để không phải thấu chi cuối tháng. Thực ra hắn vẫn được trợ cấp thất nghiệp được 3 tháng sau khi ra trường. Nhưng hắn nghĩ mình cũng phải bằng bạn bằng bè chứ, Hắn sau khi nghe đám bạn bè rủ nhau đi làm công chứng để xin việc, hắn cũng vác hồ sơ đi công chứng rồi cũng lên mạng tìm việc rồi rải hồ sơ đi nộp khắp nơi. Nộp xong về lại chơi rồi lại ngóng chờ rồi đi phỏng vấn, nếu được vòng 1 lại chờ vòng 2 ... tạch lại chờ , chờ và chờ. Giờ nghĩ lại hắn cảm thấy vô cùng phí thời gian cho những việc đó. Thời gian là không chờ đợi ai cả, và đó là cái quý nhất trong cuộc sống của mỗi người. Đêm đến bọn nó lại rủ nhau ra hồ uống nước, nói chuyện trên trời dưới đất, đứa nào cũng nghĩ về một tương lai công việc lương cao làm việc nhàn hạ. Đó là minset gia đình ở nhà đã cài đặt cho hắn, bọn nó không biết năng lực của chúng hiện giờ thế nào, chúng có thể làm được gì cho công ty nếu được nhận. Uống xong xuôi bọn chúng lại về rồi chơi game đến 1,2h sáng đi ngủ đến 8,9h dậy rồi ra ngoài cửa ngáp ruồi, Ngáp xong hắn đi ăn sáng rồi lại nấu cơm trưa ăn rồi ngủ trưa đi tập thể dục, ăn cơm chiều. Cuộc sống cứ thế trôi đi ..... cho đến lúc hắn nhận được 1 công việc đầu tiên.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét